Mbappe: ‘Tôi sẵn sàng chạy để Messi được đi bộ’ – VnExpress Thể thao

PhápTiền đạo được định giá cao nhất thế giới Kylian Mbappe lần đầu nói về mong muốn chia tay PSG và vinh hạnh khi được chơi cùng Lionel Messi, trong cuộc trả lời phỏng vấn độc quyền tờ L’Équipe (Pháp).

Mbappe đi bóng trong trận PSG thua chủ nhà Rennes 0-2 ở Ligue I cuối tuần qua. Cuộc phỏng vấn giữa anh với L’Équipe diễn ra trước trận cầu này. Ảnh: psg.fr

Mbappe không trả lời bất kỳ cuộc phỏng vấn nào hè 2021. Sau kỳ Euro thất bại cùng tuyển Pháp – mà chính anh đá hỏng quả luân lưu quyết định trước Thụy Sĩ ở vòng 1/8, tiền đạo người Pháp lại được réo tên trong “vở soap opera” chuyển nhượng giữa PSG với Real.

Nhưng lần này, Mbappe quyết định phá tan bầu không khí im lặng. Trò chuyện độc quyền cùng tờ L’Équipe đầu tháng 10, Mbappe trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. Anh nói về mơ ước được khoác áo Real, kỳ Euro đầy thất vọng, cảm giác được chơi bóng cùng Messi và cả những căng thẳng với Neymar hay Olivier Giroud

– Tính từ đầu mùa này, có vẻ chính sách chuyển nhượng ngoạn mục của PSG trong hè chưa thể mang lại những màn trình diễn thành công, nhất là sự kết dính của tam tấu “MNM” (Mbappe – Neymar – Messi).

– Trước tiên, chúng ta cần nhấn mạnh rằng đó là một kỳ chuyển nhượng tuyệt vời của CLB. Chúng tôi đã bổ sung nhiều vị trí khác nhau. Đội đang có một tập thể đầy tính cạnh tranh, sẵn sàng chinh phục mọi danh hiệu. Trong suốt giai đoạn từ tháng 8 đến tháng 9, nhiều cầu thủ của chúng tôi trở về tập trung muộn hoặc gặp chấn thương. Nhiều vấn đề tiểu tiết gộp lại khiến đội bóng chưa có được phong độ tốt cùng lúc của các cá nhân. Trước Man City (thắng 2-0), đó là lần đầu tiên chúng tôi thi đấu ở đẳng cấp hoàn thiện, dù phong độ chưa phải là tốt nhất. Đánh bại Man City là chất xúc tác cho lộ trình còn lại của mùa giải.

– Nhìn thấy một đội hình như vậy, chắc anh cảm thấy phấn khởi lắm?

– Dĩ nhiên rồi! Tất cả chúng tôi đều phấn khích, đó là một đội hình không hề tầm thường chút nào. Có thể chúng ta đều chỉ chú ý đến Messi, nhưng PSG còn mang về những cầu thủ xuất chúng khác. Tôi luôn khẳng định rằng tôi muốn được thi đấu với những cầu thủ giỏi nhất và năm nay, tôi đã có được điều mình mong muốn. Giờ, trách nhiệm của chúng tôi là làm sao nhào nặn các nguyên liệu đó, và nói như các triết gia Hy Lạp cổ đại, “đổ một chút ít nước vào rượu”, để giúp tạo nên sự gắn kết trong tập thể, rồi giành các danh hiệu.

Mbappe trong cuộc phỏng vấn với L’Équipe.

– “Đổ một chút ít nước vào rượu” nghĩa là gì?

– Khi anh thi đấu bên cạnh những cầu thủ kiệt xuất, anh buộc phải nhượng bộ. Nghĩa là anh không còn là cầu thủ lớn duy nhất của đội bóng nữa. Không chỉ bản thân anh mà cả những cầu thủ lớn kia nữa, tức là mọi người đều trở nên bình đẳng, “lớn” như nhau. Và vì tất cả chúng tôi đều muốn chiến thắng.

– Phải chăng điều đó có nghĩa là trong một trận đấu như trước chính Man City, so với khi Messi không có mặt trên sân, anh sẽ lùi về hỗ trợ phòng ngự dễ dàng hơn?

– Dĩ nhiên. Khi có Messi trong đội hình, bạn hiểu rằng anh ấy sẽ phải để dành năng lượng một chút để trở nên minh mẫn hơn trong khâu tấn công và ghi bàn. Vậy nên, nếu bạn buộc phải lui về hỗ trợ phòng ngự thường xuyên, thì đó cũng là việc nên làm. Với tôi, chuyện đó không thành vấn đề, vì tôi biết mỗi đội bóng có sự phân chia thứ bậc. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi phải chạy, trong khi Messi có thể đi bộ. Chẳng có vấn đề gì hết! Coi nào, đó là Messi cơ mà!

– Cách đây 10 ngày, báo chí loan tin rằng anh nói gì đó về Neymar, trong bàn thắng thứ hai trước Montpellier, cụ thể là “Thằng ăn hôi ấy chẳng bao giờ chịu chuyền cho tôi!”. Anh đã nói thế thật à?

– Đúng, tôi đã nói vậy. Những chuyện như vậy diễn ra như cơm bữa trên sân bóng. Trừ khi nó không tiếp diễn hết ngày này qua ngày nọ, còn lại không có vấn đề gì. Vì lẽ đó mà ngay sau khi mọi chuyện được dân tình bàn tán xôn xao, tôi đã nói chuyện với Neymar. Chúng tôi từng vài lần trao đổi như thế, và sau này cũng sẽ như vậy thôi, đơn giản là bởi chúng tôi đều muốn chiến thắng, không có sự oán giận hay thù vặt nào cả. Đặc biệt là với Neymar trong chuyện này, tôi luôn tôn trọng anh ấy với tư cách cầu thủ lẫn một người đàn ông, tôi ngưỡng mộ con người anh ấy. Song, đúng là tôi đã không vui, tôi không vui vì Neymar đã không chuyền bóng cho tôi. Một ngày nào đó, điều tương tự cũng sẽ xảy đến với tôi thôi, tôi không chuyền bóng và có thể anh ấy cũng sẽ không vui. Nhưng như tôi đã nói, với bóng đá, điều đó không có vấn đề gì cả.

– Thi đấu bên cạnh Messi như thế nào? Chắc là anh cũng từng nghĩ tới viễn cảnh đó…

– Không! Tôi chưa bao giờ tưởng tượng đến việc Messi sẽ đến PSG! Anh ấy là một trong số hiếm những cầu thủ mà tôi xếp vào danh sách “những cầu thủ tôi không bao giờ có thể được chơi cùng”. Vì trong mắt tôi, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc Messi sẽ rời Barca. Thế nên, giờ đây, tôi tận hưởng từng phút giây chơi bóng cạnh Messi. Đơn giản, đó là một vinh hạnh. Messi yêu bóng đá. Anh ấy hay trò chuyện cùng mọi người, cố hòa nhập với đội bóng theo cách của riêng mình, dù rõ ràng là anh ấy có phần hơi rụt rè. Nhưng trên sân, Messi không hề rụt rè tí nào.

– Anh từng có cảm giác như vậy với những cầu thủ khác bao giờ chưa?

– Neymar thì một chút, lúc anh ấy mới đến. Neymar thật sự phi thường. Nhưng Messi là điều gì đó khác biệt hoàn toàn. Khó có thể tin rằng Messi sẽ khoác lên mình một màu áo khác, không phải Barca, mà lại còn là PSG. Do đó, chúng ta phải nhìn nhận rằng đấy là chuyện ngoài sức tưởng tượng.

Mbappe thân thiện với Messi trong buổi đầu gặp mặt với tư cách cầu thủ PSG. Ảnh: psg.fr

– Suốt mùa hè vừa qua, anh là chủ đề của mọi cuộc bàn tán. Đầu mùa hè, anh thông báo cho PSG rằng không muốn gia hạn hợp đồng. Vì sao vậy?

– Ban đầu, tôi đề nghị CLB cho tôi thêm chút thời gian để suy ngẫm. Trước Euro 2021, tôi thông báo cho CLB rằng tôi không muốn gia hạn hợp đồng, và sau giải đấu đó, tôi nói với CLB rằng tôi muốn ra đi. Mong muốn thật sự của tôi là tất cả các bên có thể cùng đi tới tương lai tay trong tay, gồm cả CLB bán, CLB mua và bản thân tôi. Tôi muốn một thỏa thuận tốt nhất có thể được hoàn tất và tôi ra đi trong thế ngẩng cao đầu, qua cửa trước. Tôi cũng muốn PSG có đủ thời gian để tìm phương án thay thế tôi. Tôi muốn ai nấy cũng cảm thấy vui vẻ và tôi có thể mỉm cười bước đi trên con đường của mình.

– Phải chăng, một mục đích nữa là không ra đi dưới dạng tự do?

– Đúng vậy. Nhưng CLB quyết định không bán tôi. Tôi OK với chuyện đó. Tôi vẫn tiếp tục thi đấu trong suốt tháng 8, và có những màn trình diễn tốt trên sân. Tôi không cảm thấy có vấn đề gì cả, vì tôi vẫn được chơi ở một đội bóng lớn và ở nơi mà tôi đã luôn hạnh phúc suốt bốn năm qua.

– Anh không nghĩ tới chuyện “nổi loạn” à? Nhiều cầu thủ khác cũng từng nổi loạn để được ra đi.

– Không, vì như thế là vô ơn. Đó không phải là hành động nên làm với một CLB đã chào đón tôi năm 18 tuổi và mang đến cho tôi rất nhiều thứ suốt bốn năm qua. Và còn bởi tôi luôn muốn được ra sân thi đấu, để chứng minh mình là một cầu thủ hàng đầu, rằng không điều gì có thể khiến tôi sợ hãi, ngay cả khi thương vụ bất thành, rằng tôi vẫn có thể làm nên sự khác biệt trên sân cho đến ngày cuối cùng còn khoác áo CLB.

– Sau những gì đã diễn ra trong kỳ chuyển nhượng, nhất là việc Messi gia nhập PSG, có bao giờ anh nghĩ rằng ở lại hóa ra là chuyện tốt?

– Không, vì tôi không đưa ra quyết định một cách bồng bột. Tôi đã lựa chọn và suy nghĩ kỹ càng, cẩn trọng để có quyết định ấy.

– Vậy là anh cảm thấy thất vọng khi ở lại?

– Có lúc, một chút. Khi anh mong muốn được ra đi nhưng cuối cùng vẫn ở lại, anh rõ ràng là sẽ không cảm thấy hoàn toàn hạnh phúc. Nhưng tôi nhanh chóng gạt qua để bước tiếp. Không may là tôi dính phải chấn thương trong đợt tập trung cùng ĐTQG. Dù tôi cũng đã nhanh chóng bình phục, trong thời gian không thi đấu, tâm trí tôi có lúc luyến tiếc về chuyện không thể ra đi. Đến khi trở lại sân cỏ, tôi ghi bàn và tiếp tục chơi tốt.

– Anh thấy thế nào khi bị các CĐV huýt sao trên chính sân nhà Parc des Princes?

– Tôi tiếp nhận chuyện đó theo một cách khác. Tôi tự nhủ rằng nếu mình cũng ở vị trí như các CĐV, tôi cũng sẽ huýt sáo. Trong vụ chuyển nhượng này, ai biết được điều gì đâu? Chúng ta đã nghe ngóng được nhiều thứ. Tôi không tự nói với bản thân rằng “Tại sao sau tất cả những gì tôi đã làm, họ lại huýt sáo, la ó tôi?”. Không, tôi xem đó là tình cảm người hâm mộ dành cho tôi. Họ không muốn tôi ra đi, nghĩa là tôi quan trọng trong lòng họ. Tôi tự xác định rạch ròi như thế.

– Khi nói về việc ra đi, ý của anh là muốn sang Real?

– Dĩ nhiên. Real đã đưa ra lời đề nghị – không chỉ một mà là nhiều lời đề nghị, từ 160 triệu lên 200 triệu euro. Tôi vừa đề cập là rất nhiều thứ đã được nói tới trong thương vụ này, ý tôi muốn nói là vấn đề khác – mọi người bảo rằng tôi đã từ chối 6 hay 7 lời đề nghị gia hạn từ PSG, không hề có chuyện đó! Mọi người còn bảo tôi không muốn nói chuyện với Giám đốc Leonardo nữa, nhưng chính Chủ tịch Nasser Al-Khelaifi muốn giải quyết mọi thứ. Khi tôi được CLB thông báo sẽ gặp và nói chuyện với Chủ tịch, tôi đâu có từ chối. Mọi người cũng bảo rằng tôi muốn khiến phòng thay đồ đội bóng rối tung – nhưng một lần nữa, không hề.

Tin tức về việc Mbappe muốn rời PSG sang Real Madrid được quan tâm bậc nhất trong kỳ chuyển nhượng hè 2021 vừa qua. Ảnh: Marca

– Nasser Al-Khelaifi và Leonardo từng nói về anh, cụ thể là trong buổi họp báo ra mắt Messi. Anh đã tiếp nhận điều đó ra sao?

– Khi ngài Chủ tịch nói trước toàn thế giới rằng anh sẽ không ra đi, cũng như càng không ra đi dưới dạng chuyển nhượng tự do,… bấy giờ tôi có hơi lo lắng, thành thật mà nói là như vậy. Tôi tự nhủ, nếu mình cũng không ra đi dưới dạng tự do, thì rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra? Sau đó, tôi lại tự nhủ rằng chỉ là vì CLB muốn thể hiện sự quyến luyến với tôi, CLB muốn tôi ở lại và sẽ không để tôi ra đi.

– Nhưng chính xác thì tại sao anh lại muốn ra đi?

– Tôi nghĩ hành trình của tôi với PSG đã kết thúc. Tôi muốn khám phá những điều mới mẻ khác. Tôi đã chơi tại giải Ligue 1 sáu hay bảy năm rồi. Tôi đã luôn cống hiến cho Paris và tôi nghĩ mình đã làm điều đó bằng mọi khả năng. Tôi nghĩ những gì bản thân đã đạt đến sau tuổi 18 cùng những gì đã nỗ lực làm được thật sự không hề tầm thường. Ai nấy cũng có quyền đưa ra kết luận mà họ muốn, song, đấy là đánh giá của chính tôi. Ra đi là quyết định hợp lý.

– Anh muốn ra đi vì đó là Real Madrid, hay hoàn toàn có thể đến những CLB khác?

– Không, tôi gắn với Paris, và nếu ra đi hồi mùa hè vừa qua, đó chỉ có thể là Real Madrid.

– Thế giờ anh cảm thấy mình đang ở đâu, năm tuần sau khi kỳ chuyển nhượng mùa hè kết thúc?

– Tôi ở lại đây và thật sự cảm thấy hạnh phúc. Suốt mùa giải này, không một thời điểm nào anh sẽ bắt gặp những hành vi nổi loạn kèm theo những từ ngữ đại loại như “các người không để tôi đi, được lắm, dễ thôi”. Tôi quá yêu bóng đá và rất tôn trọng PSG cũng như tôn trọng chính bản thân mình, thế nên tôi sẽ không dễ dãi với bất kỳ một trận đấu nào. Riêng trong chuyện của tôi, tôi và CLB đã không bàn đến việc gia hạn hợp đồng trong khoảng một tháng rưỡi hay hai tháng trở lại đây, kể từ ngày tôi thông báo với CLB rằng tôi muốn ra đi.

– Vậy thì, anh vẫn sẽ ra đi…

– Tôi đã gắn bó với bóng đá đủ lâu để biết rằng những gì từng là sự thật của ngày hôm qua không nhất thiết còn là sự thật của ngày hôm nay, hay ngày mai. Nếu tôi được thông báo từ trước rằng Messi sẽ đến khoác áo PSG, tôi sẽ không dám tin vào điều đó. Vậy nên, anh không thể biết trước được điều gì sẽ diễn ra trong tương lai.

– Anh có biết là với phát biểu vừa nêu, Leonardo và Al-Khelaifi ngay ngày mai sẽ mở lại cuộc tổng tấn công?

– Tôi cho rằng, trên hết, cũng tới lúc tôi phải tự đưa ra lời giải thích. Tôi phải chấm dứt sự im lặng quá lâu này. Tôi nợ câu trả lời với tất cả người hâm mộ, những người yêu bóng đá và những ai đã đọc được những thứ từng viết về tôi. Trong suốt mùa hè, tôi không thể lên tiếng được. Giờ, khi mùa hè đã trôi qua, tôi cần phải xác minh mọi chuyện và tôi cho rằng đây là thời điểm thích hợp để làm việc đó.

– Chúng tôi vẫn luôn có ấn tượng rằng anh đã vạch sẵn một kế hoạch cho sự nghiệp của mình, và anh sẽ không dễ dàng chệch hướng.

– Nhưng đó lại là cái mác mà tôi được gán cho và là cái mác mà tôi muốn dứt bỏ, cái mác về một chàng trai luôn tìm cách kiểm soát mọi thứ trong sự nghiệp. Cứ như thể trong bóng đá, anh có thể tự tin nói rằng, “năm nay mình cần phải làm cái này, năm tới mình cần phải làm cái kia”. Từng cầu thủ, dù lớn, nhỏ hay nghiệp dư, đều có khát vọng và tôi cũng không là ngoại lệ. Tôi không thích cái mác về một chàng trai luôn đi đúng lộ trình đã hoạch định theo một đường thẳng như chú ngựa bị che mắt và ngoan cố. Không, sự nghiệp không đơn giản như vậy.

Mbappe trưởng thành từ đội trẻ Monaco, từng vô địch Ligue 1 cùng CLB này năm 2017, trước khi gia nhập PSG và trở thành siêu sao tầm cỡ thế giới ở đội bóng thành Paris. Ảnh: psg.fr

– Vậy điều gì có thể khiến anh tiếp tục ở lại Paris?

– Chuyện này thì còn hơi xa vời, nhất là khi tôi muốn ra đi hồi mùa hè vừa qua. Tôi sẽ không hành động như một kẻ đạo đức giả và đưa ra một lời bào chữa kiểu: “Ồ, tôi cũng không biết nữa”. Chỉ là trong mùa hè vừa qua, nguyện vọng của tôi hết sức rõ ràng, rằng tôi muốn ra đi và đặt CLB vào một hoàn cảnh thuận lợi nhất để tìm kiếm phương án thay thế. Còn ngay lúc này, tương lai của tôi không phải là ưu tiên số 1 nữa. Tôi đã tốn rất nhiều năng lượng cho mùa hè rồi, tôi cảm thấy hơi kiệt quệ.

– Vậy anh nhận xét thế nào về thất bại đã qua ở Euro?

– Các anh có thể phân tích gì cũng được cả, có một điểm mà tất cả chúng ta đều sẽ đồng tình: Chúng tôi đã làm mọi thứ rối tung cả lên. Khi anh bị loại ngay từ vòng 1/8, trước một đối thủ bị coi là yếu hơn, nhất là khi anh vẫn còn đang dẫn trước 3-1 ở phút 80…

– Quả luân lưu hỏng có phải là nốt trầm trong sự nghiệp của anh?

– Phải…, và còn có một nốt trầm khác là chung kết Champions League mà tôi cùng PSG thua Bayern 0-1 năm 2020. Dù đây chỉ là vòng 1/8, đúng vậy, đó vẫn là một nốt trầm. Kỳ nghỉ sau đó giúp tôi hồi phục để bước tiếp, vì rõ ràng không dễ để bắt đầu lại mọi thứ ngay lập tức sau một chuỗi những sự kiện tồi tệ.

– Câu chuyện xung đột giữa anh với Olivier Giroud có dẫn đến sự suy sụp về mặt tinh thần của tập thể?

– Câu chuyện đó bị kéo dài thêm, vì chính mọi người cứ nhắc về nó. Tôi sẽ kể anh nghe một sự thật: Đêm đó, tôi đã thật sự tức giận, nhưng hai ngày sau, tôi hoàn toàn không còn nghĩ về nó. Tôi nói chuyện với Olivier, nói những gì cần phải nói và sau cùng mọi thứ khép lại. Nhưng truyền thông và dư luận khiến câu chuyện bị kéo dài, khiến nó phủ bóng lên toàn đội, dù bản thân chúng tôi không cảm thấy có vấn đề. Trong chuyện này, tôi có một quan điểm riêng, rằng mọi chuyện lại được bàn tán trong dư luận vì chính dư luận là nơi đã bắt đầu nó.

– Nhưng chính anh cũng đã lên tiếng về câu chuyện trong một cuộc họp báo sau đó 5 ngày…

– Vì nó bắt đầu từ dư luận, thế nên nó cần được kết thúc theo cách công khai, trước dư luận, đơn giản là thế. Nhưng tôi không hề có vấn đề gì với Olivier cả, tôi chúc anh ấy mọi điều tốt đẹp, và nhìn thấy anh ấy đã có khởi đầu thành công cùng Milan. Nếu Olivier trở lại tuyển Pháp, tôi cũng sẽ dang rộng vòng tay chào đón anh ấy. Olivier đang có 46 bàn, trên đường phá vỡ kỷ lục ghi 51 bàn cho tuyển Pháp của Thierry Henry. Sẽ thật tiếc nếu anh ấy không được trao cơ hội để làm được điều đó.

Chức vô địch World Cup 2018 là đỉnh cao trong sự nghiệp còn non trẻ của Mbappe. Ảnh: Reuters

– Chức vô địch World Cup 2018 cùng những danh hiệu khác có khiến tuyển Pháp khó quản lý được những cái tôi trong tập thể?

– Không, vì chúng tôi vẫn luôn khát khao chiến thắng. Chúng tôi hiểu rõ mình đang trong giai đoạn có thể áp đặt được thế thống trị trên trường quốc tế, chúng tôi vẫn muốn giành được các vinh quang. Và rồi chúng tôi được làm mới: Không còn là 23 cầu thủ cũ như trước nữa, có những cá nhân chưa từng giành được danh hiệu nào, có sự trở lại của Karim Benzema. Thế nên, chúng tôi vẫn rất khát khao và giàu hoài bão.

– Khi Benzema trở lại, các anh có cảm thấy đội tuyển sẽ còn mạnh hơn nữa, hay HLV mới là người cảm thấy lo lắng?

– Tôi luôn khẳng định rằng những cầu thủ xuất sắc được sinh ra là để dành cho nhau. Ở cấp CLB, tôi được thi đấu cạnh Messi và Neymar, và khi Karim trở lại tuyển Pháp, tôi đã tự nhủ với bản thân rằng: “Tuyệt, chúng ta sẽ có thêm một vũ khí hạng nặng”. Bên cạnh đó, tùy vào HLV sẽ nói cho anh biết những gì Karim có thể mang lại, nhưng bản thân anh ấy đã làm tốt công việc của mình. Karim kết thúc giải đấu với 4 bàn, trở thành chân sút số một của chúng tôi.

– Kỳ Euro đã qua, anh đã tham gia vào 5 trong 7 bàn thắng, nhưng vẫn bị đánh giá là thất vọng. Cá nhân anh cảm thấy thế nào?

– Kỳ vọng không còn giống nhau nữa. Nếu là ba năm về trước, câu chuyện với Giroud có lẽ đã không diễn ra, và ba năm trước đó nữa, tôi có lẽ đã không được kỳ vọng sẽ vô địch World Cup. Nhưng tôi hiểu guồng quay trong thế giới thể thao là thế nào: Nếu anh không giỏi, anh sẽ chấp nhận những gì người khác nói, thế là coi như xong. Anh chỉ việc nhìn vào bản thân trong gương và nói: Tôi đúng là không giỏi như đáng ra phải vậy, tôi chấp nhận điều đó, và sống với thất bại này, vì điều đó sẽ giúp ích cho tôi sau này.

– Liệu phân tích “chúng tôi chỉ còn cách tiếng còi kết thúc trận đấu trước Thụy Sĩ đúng 10 phút” có xuất hiện trong suy nghĩ của anh?

– Có chứ, vì với tỷ số 3-1 khi đó là đủ để chúng tôi tiến vào tứ kết. Nhưng không, chúng tôi đã có những vết nứt gãy trong đội hình. Chúng tôi trở nên dễ tổn thương hơn. Trước đây, đối thủ rất khó khăn mới có thể ghi bàn vào lưới chúng tôi. Còn giờ, chúng tôi cứ để thủng lưới liên tục… Thụy Sĩ tại kỳ Euro, họ tổ chức tấn công trước chúng tôi ngay lập tức. Hai năm về trước, liệu họ có thể tấn công như thế trước tuyển Pháp?

– Dưới những thất vọng và tức giận, liệu anh có bao giờ nghĩ đến chuyện tạm nghỉ thi đấu cho tuyển Pháp trong một thời gian?

– Tôi vốn luôn đặt tuyển Pháp lên trên tất cả, và tôi vẫn sẽ tiếp tục ưu tiên đội tuyển quốc gia. Tôi chưa bao giờ nhận dù chỉ một đồng nào vì thi đấu cho đội tuyển Pháp và tôi sẽ luôn luôn khoác áo đội tuyển một cách miễn phí, không đòi hỏi. Trên tất cả, tôi không bao giờ muốn mình trở thành vấn đề. Nhưng từ lúc tôi có cảm giác rằng mình bắt đầu trở thành vấn đề của đội tuyển và người khác cảm thấy tôi chính là vấn đề… Điều quan trọng nhất vẫn là ĐTQG, và nếu tuyển Pháp cảm thấy hạnh phúc khi không có tôi, thì tôi sẽ nghỉ vậy.

– Vậy anh có thật sự cảm thấy mình là vấn đề không?

– Người ta khiến tôi cảm thấy như vậy và việc đó khiến tôi thấy vậy. Tôi nhận được những tin nhắn nói rằng cái tôi của tôi khiến tuyển Pháp nhận thất bại, rằng tôi muốn chiếm hữu quá nhiều không gian, rằng nếu không có tôi, tuyển Pháp có lẽ đã giành chiến thắng.

– Nó nghiêm trọng và khiến anh thao thức tới mức nào?

– Tới nỗi tôi đã phải gặp Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Pháp, Noel Le Graet, và chúng tôi đã có những cuộc trao đổi.

– Ai cũng biết cả, vì ông ấy có đăng đàn tiết lộ…

– Đấy, chuyện đó tôi cũng không hiểu. Ông ấy muốn gặp tôi ngay sau Euro, nhưng tôi nói với ông ấy rằng tôi cần bước vào kỳ nghỉ và chúng tôi sẽ gặp nhau sau đó. Chuyện tôi và ông ấy gặp nhau vốn dĩ là thứ riêng tư, không nên được tiết lộ, nhưng rồi nó lại được nói ra công khai, tôi thật sự không thể hiểu được. Tôi không có ý chống đối ông ấy, tôi nghĩ ông ấy phải có lý do nào đó, nhưng tôi không hề than phiền điều gì về quả luân lưu, những gì được nói ra sau đó không hề đúng sự thật. Thứ tôi phàn nàn với ông ấy là việc tôi bị xúc phạm và bị gọi là “con khỉ” vì đá hỏng quả luân lưu. Hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. Tôi sẽ không bao giờ than phiền về chuyện luân lưu, vì quả luân lưu là do chính tôi đá hỏng mà.

Mbappe thất vọng sau khi đá hỏng quả luân lưu quyết định, khiến Pháp thua Thuỵ Sĩ tại vòng 1/8 Euro 2021. Ảnh: Reuters

– Vậy anh có nói với ông ấy ý định ngừng thi đấu cho tuyển Pháp không?

– Không, chúng tôi trao đổi về việc liệu tôi có phải là vấn đề với ĐTQG hay không. Tôi chưa bao giờ muốn mình trở thành vấn đề và càng không muốn là vấn đề của ĐTQG.

– Anh có nói chuyện này với Didier Deschamps?

– Không, đặc biệt không. Vì với HLV, chúng tôi chỉ nói về lối chơi, về khía cạnh thể thao.

– Nhưng đó cũng là vấn đề về khía cạnh thể thao mà…

– Phải, nhưng ngài Chủ tịch muốn gặp tôi, thế nên tôi mới kể ông ấy về chuyện đó. Nếu HLV muốn nói chuyện với tôi về vấn đề đó, tôi cũng sẽ tâm sự cho ông ấy, song bây giờ chuyện đó cũng đã qua, tôi không còn nghĩ về nó nữa. Tôi yêu tuyển Pháp vô cùng, đến nỗi tôi không để tâm đến thứ gì khác. Thứ khiến tôi bị sốc, là bị gọi là “con khỉ” vì quả luân lưu kia. Cũng vì chuyện đó mà tôi mới muốn nhận được sự ủng hộ và động viên từ mọi người, chứ không phải vì chuyện tôi đá quả luân lưu sang trái và Sommer ngăn cản được nó: Quả luân lưu lại hỏng là vì tôi, vì chân tôi đá hỏng.

– Nhưng rõ ràng là đáng ra anh phải nhận được nhiều sự ủng hộ hơn trên sân ngày hôm đó…

– Đáng ra phải như thế, tôi đồng ý, nhưng tôi sẽ không bao giờ đòi hỏi như vậy cả, hai thứ hoàn toàn khác nhau. Đương nhiên nếu được như thế sẽ rất tuyệt, nhưng tôi không bao giờ yêu cầu người khác phải ủng hộ, bênh vực tôi vì thứ mà tôi đã làm hỏng. Anh không nên nhìn mọi thứ toàn một màu ảm đạm: Trong thời khắc đó, ai nấy cũng đều thất vọng sau khi bị loại. Trong phòng thay đồ sau đó, các đồng đội đã đến an ủi tôi.

– Ở Anh, sau khi thất bại trong loạt sút luân lưu ở chung kết Euro, Saka, Rashford và Sancho đều được vỗ tay động viên khi họ trở về các sân đấu ở Ngoại hạng Anh…

– Còn tôi thì bị la ó và huýt sáo ở tất cả các SVĐ ở Pháp. Chưa dừng lại ở đó, không chỉ có thế, còn cả vụ chuyển nhượng liên quan đến tôi nữa, nhưng đúng là tôi đã bị la ó ở tất cả SVĐ.

– Kỳ World Cup ở Qatar còn chưa đầy 14 tháng nữa sẽ diễn ra. Cá nhân anh cho rằng cần phải làm gì để đạt được mục tiêu ở giải đấu tới?

– Nhìn lại những gì cần làm được và đã được hoàn thành ở kỳ World Cup 2018, những gì cần làm được và không thể hoàn thành ở kỳ Euro đã qua. Kết luận đúng đắn được đưa ra tùy thuộc vào chính chúng tôi. Chúng tôi cần phải tỉnh táo trở lại và hướng đến những thứ lớn lao.

Mbappe trên sân tập tuyển Pháp hôm 5/10. Ảnh: FFF

– Bầu không khí lúc này xoay quanh “Les Bleus” có phải hơi tiêu cực không?

– Có thể nói là hơi thiếu tích cực. Còn nói tiêu cực thì hơi quá. Chúng tôi cần tìm lại lối chơi tập thể, cũng như cả màn trình diễn như trước đây, vì giờ chúng tôi đang chưa ổn. Chúng tôi cũng cần những chiến thắng then chốt: Chẳng hạn, nếu chúng tôi vô địch Nations League, sự tự tin và tích cực sẽ trở lại. Đánh bại Bỉ, Italy hoặc Tây Ban Nha, đấy sẽ là một thông điệp mạnh mẽ. Ban đầu, chúng tôi tự nhủ đây chỉ là một giải đấu giao hữu, nhưng rồi sự công nhận dành cho giải đấu ngày càng lớn, như sau chức vô địch của Bồ Đào Nha năm 2019, thế nên giờ đây, chúng tôi tự nói với bản thân rằng: “OK, chúng ta cũng sẽ chiến đấu để giành chức vô địch”.

– Trận đấu tới đây của tuyển Pháp với Bỉ, tại Turin, đó sẽ là lần khoác áo tuyển thứ 50 của anh, ở tuổi 22…

– Cũng không tệ nhỉ …

– Anh có cảm thấy là mọi người chỉ thường đề cập đến việc anh sắp sửa có trận đấu thứ 50 trong màu áo ĐTQG, mà lại ít khi nhắc đến chuyện anh mới 22 tuổi không?

– Không. Tôi nghĩ 22 tuổi và có 50 trận là hợp lý. Chúng ta đề cập đến từng vế một chút. Với tôi, chuyện tuổi tác hay số trận không quan trọng lắm, chuyện trên sân mới làm tôi thích thú, dù rõ ràng tôi vẫn thích những con số. Kỷ lục hiện tại hình như là do Thuram nắm giữ thì phải? 142 trận, con số này lớn đấy, nhưng ngày nay số trận đấu ngày càng nhiều. Trộm vía, tôi sẽ sớm chạm đến thôi.

– Ở tuổi 22, anh sẽ phản ứng ra sao khi gặp những huyền thoại của lịch sử bóng đá – như lần Pele gọi cho anh vào năm 2018?

– Đứa trẻ trong tôi sẽ lại sống dậy mà thôi, đó là khía cạnh đam mê bóng đá thuần túy. Đấy đều là những khoảnh khắc trọng đại. Khi tôi gặp Pele, cũng như những huyền thoại khác trong một buổi lễ, tôi như một đứa trẻ vậy. Tôi dẫn theo em trai và bạn bè của mình đến để chụp ảnh cùng. Tôi muốn họ cũng chia sẻ những khoảnh khắc đặc biệt ấy với tôi. Chúng ta phải tận hưởng cuộc sống chứ!

– Quan hệ của anh với người em trai Ethan – 14 tuổi như thế nào? Cậu nhóc cũng vừa ký hợp đồng với PSG và có thể nối bước anh?

– Tôi nói với nó: “Cứ bình tĩnh!”. Nhưng em tôi vốn là người điềm đạm. Tôi vẫn là anh lớn của nó! Mỗi người có câu chuyện cuộc đời riêng, nhưng em tôi hoàn toàn khác với tôi, từ thái độ, tính cách cho đến lối chơi. Em tôi cần phải tiếp tục con đường của nó. Nhưng em tôi sẽ có một thứ mà tôi không có: Đó là áp lực từ cái tên. Em tôi sẽ phải tự mình tạo nên tên tuổi của nó. Vấn đề là chúng tôi lại có gương mặt giống nhau, nên mọi người đều nghĩ chúng tôi giống nhau!

– Lúc bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp ngay từ năm 17 tuổi, anh đã đương đầu trước áp lực như thế nào?

– Em trai tôi sẽ có những áp lực khác. Với tôi, đó là áp lực của trận đấu, một thứ áp lực “tích cực”. Ethan thì chắc chắn sẽ phải đương đầu trước một thứ áp lực “tiêu cực” hơn, đại loại: “Cậu là em trai của Kylian”. Tôi thì từng có áp lực bước ra sân khấu lớn thật nhanh chóng. Em tôi sẽ phải đối mặt với áp lực đó nhiều hơn. Tôi sẽ có vai trò giúp Ethan theo đuổi con đường của nó. Tôi không muốn em ấy bước trên con đường như tôi, trong khi tôi sẽ luôn chúc em ấy những điều tốt đẹp nhất.

– Với cuộc sống như hiện tại, từ những thành quả, tiếng tăm đã gặt hái được, anh có còn yêu thích việc chơi bóng như trước?

– Tôi nghĩ là tôi còn yêu thích hơn nữa cơ. Trong quá khứ, tôi từng sống với bóng đá và xem nó như một công việc đơn thuần hơn hiện tại, khi tôi còn ở lứa học viện, còn giờ là chuyên nghiệp. Ở Monaco, đó là một ngôi trường bóng đá và mọi trách nhiệm đều đi kèm trong khuôn khổ đó. Còn giờ, những gì tôi làm là chơi bóng. Sân bóng vẫn là sân khấu chính của tôi, và cứ mỗi cuối tuần, không ai có thể làm phiền tôi mỗi khi tôi xem các trận đấu khác.

Mbappe hào hứng với những thành quả đồ sộ đạt được trong sự nghiệp còn non trẻ, nhưng vẫn còn vẹn nguyên khát vọng chinh phục trên chặng đường sắp tới. Ảnh: Empics

– Anh thường xem bao nhiêu trận mỗi tuần?

– Tôi xem gần như tất cả trận ở Ligue 1. Tôi cần phải nắm rõ đối thủ. Tôi cũng biết gần hết các cầu thủ. Tôi xem ghép các trận – những trận cùng khung 17h giờ Paris. Tôi cảm thấy lịch thi đấu mới hiện tại mà đơn vị khai thác bản quyền sắp xếp khá cuốn hút, các trận đấu diễn ra từ 21h cho đến 20h45 vào tối Chủ nhật. Tôi cũng xem tất cả trận đấu lớn ở các giải đấu khác nữa.

– Những cầu thủ nào gây ấn tượng với anh?

– Có một vài cái tên. Tôi đặc biệt theo dõi kỹ các trận đấu của Nice. Và Amine Gouiri, cậu ấy thật sự không tệ chút nào! Cậu ấy đã khẳng định được bản thân. Amine đã có một mùa giải 2020-2021 thành công và năm nay cậu ấy cũng đang tiếp tục làm được điều đó. Ryan Cherki là một tài năng sáng giá. Cậu ấy có thể tiếp tục phát triển trong mùa giải này. Reims cũng có rất nhiều tài năng triển vọng khác, những tiền đạo cánh có thể đột phá và phá vỡ phòng tuyến đối thủ. Ngoài ra, có những cầu thủ mà nhìn trên TV, tôi không nghĩ họ lại “Wow” đến thế. Nhưng khi chạm trán họ trên sân, qua đời thực, tôi phải thốt lên với bản thân mình: “Wow, họ thật sự giỏi!”

– Anh còn thất vọng vì không được tham gia Thế vận hội Tokyo hè vừa qua không?

– Đó từng là một mục tiêu. Nhưng ý tưởng đó nhanh chóng bị dập tắt. Dẫu vậy, Olympic 2024 sẽ là ưu tiên với tôi. Tôi sẽ không né tránh, ngay cả khi phải kèm theo điều khoản trong hợp đồng của mình. Tôi biết rõ một phần mùa hè 2024 của tôi sẽ là ở đâu. Kỳ Olympic đó sẽ được tổ chức ở Pháp, kỷ niệm 100 năm kỳ thế vận hội từng được diễn ra tại Paris. Tôi luôn mơ về sự kiện đó! Olympic luôn là Chén Thánh của thể thao. Nó tuy không phải là sự kiện tranh tài cấp độ cao nhất trong bóng đá, nhưng lại là ngày hội diệu kỳ với những người yêu thể thao.

– Anh đánh giá thế nào về việc đội U23 Pháp bị loại ở vòng bảng bóng đá nam Olympic?

– Tôi buồn. Thật sự rất đáng tiếc. Tôi tôn trọng mọi cầu thủ, nhưng dường như đã có sự tẩy chay và ngăn cấm đến từ các CLB. Thành thật mà nói, tôi rất ngưỡng mộ các VĐV bóng chuyền, bóng rổ, bóng ném, cả đội nam lẫn đội nữ. Họ đến để giành tấm HC vàng. Họ mang vinh quang về cho nước Pháp. Tôi hy vọng mình cũng sẽ được trải nghiệm cảm giác đó và giành lấy vinh quang tương tự vào năm 2024.

Hoàng Thông (theo L’Équipe)

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *